Cuối tháng.

Mười một giờ tối.

Nhà yên.

Vợ con ngủ.

Anh ngồi bàn bếp.

Đèn vàng.

Mở app ngân hàng.

Màn hình sáng trong bóng tối.

Số dư.

Chi tiêu tháng này.

Tiền nhà.

Tiền học con.

điện thoại màn hình sáng app ngân hàng cuối tháng — đàn ông lo tiền nhà học phí
điện thoại màn hình sáng app ngân hàng cuối tháng — đàn ông lo tiền nhà học phí

Tiền điện nước.

Tiền gửi ba mẹ.

Một khoản vay còn dư.

Ngón tay lướt.

Im.

Rất im.

Rồi gập điện thoại.

Đặt xuống bàn.

Nhìn mặt bàn vài giây.

Không ai thấy.

Không ai hỏi.

Mùi nước rửa chén còn trên tay.

Tiếng quạt trần quay chậm.

Một con muỗi vo ve.

Anh mở lại app.

Lướt lần nữa.

Không phải vì chưa biết số.

Chỉ — muốn chắc.

Muốn chắc — tháng này vẫn lo nổi.

Vợ ngủ phía trong.

Con ngủ.

Không biết ba vừa lướt app lần thứ hai trong đêm.

Không biết ba đang sợ — không phải sợ số.

Sợ số không đủ cho tháng sau.

Anh đứng dậy.

Rót nước.

Uống một ngụm.

Nguội.

Đặt ly xuống.

Im.

Cuối tháng — app ngân hàng

Có những khoảnh khắc rất riêng.

Chỉ mình anh — và màn hình sáng.

MenHub viết bài này cho nỗi sợ không nói ra — không phải sợ khó.

Khó — nhiều người vẫn gánh.

Gánh quen.

Gánh cả tháng.

Gánh cả năm.

Sợ — là loại khác.

Sợ không lo nổi cho người thân.

Có người — nghe câu "anh lo được mà" suốt đời.

Từ mẹ.

Từ vợ.

Từ em.

Từ chính mình.

Câu đó — vừa là động lực.

Vừa là xiên buộc.

Lo được — phải lo.

Không lo được — thất bại.

Thế nên — sợ.

Thế nên — im.

Thế nên — app ngân hàng lúc 11 giờ tối.