19:30. Quán cà phê góc đường Nguyễn Văn Cừ. Tiếng nhạc không lời từ loa cũ, tiếng thìa khuấy đá va vào thành ly. Hùng đã ngồi đây mười lăm phút trước khi Tuấn tới. Hai ly cà phê sữa đá, một gói thuốc lá nhàu, chiếc bật lửa Zippo cũ – món quà Tuấn tặng hồi đại học. Hùng mặc chiếc áo sơ mi còn hằn nếp gấp từ túi nilon giặt ủi, cổ áo hơi bạc. Anh nhìn xuống bàn, thấy vết nước đọng từ ly, lấy ngón tay vẽ một đường vòng tròn.
Tuấn đến, kéo ghế ngồi xuống. Không chào. Chỉ gật đầu. Hùng đẩy ly cà phê về phía Tuấn. Tuấn cầm lên, uống một ngụm, đặt xuống. Tiếng đá lạnh lăn. Không gian giữa hai người đặc quánh hơn không khí ẩm của buổi tối Sài Gòn.
19:30 – Hai ly cà phê sữa đá
Hùng cố gắng mở chuyện. Anh nói về công việc, về đứa con trai đang học lớp 2, về trận bóng cuối tuần. Tuấn gật đầu, nhưng mắt không nhìn Hùng. Mắt Tuấn nhìn vào ly cà phê, nhìn vào gói thuốc, nhìn ra đường. Hùng biết cái nhìn ấy. Cái nhìn của người vừa mất đi thứ gì đó, không phải bằng cách xa rời, mà bằng cách không còn gì để giữ.
Tuấn vừa ly hôn. Hùng biết từ hôm qua qua tin nhắn. Nhưng gặp mặt mới là thật. Và cái thật này, Hùng không biết phải đỡ thế nào.
Hùng nhớ lần đầu hai đứa gặp nhau. Ký túc xá đại học, năm nhất. Cùng quê, cùng phòng, cùng một chiếc quạt trần kêu ken két suốt đêm. Hồi đó, nói chuyện không bao giờ hết. Giờ đây, mỗi câu đều như phải đo đếm, tránh né. Hùng lại với tay lấy điện thoại. Lướt mở Zalo, thấy thông báo nhóm công ty, rồi đặt úp xuống bàn.
Tiếng xe máy vọng từ ngoài đường. Một người bán bánh tráng trứng đi qua, rao giọng khàn. Hùng nhìn chiếc bật lửa trên bàn – lớp sơn đã mòn chỗ mở nắp, để lộ kim loại xỉn màu. Tuấn cầm nó lên, bật một cái, ngọn lửa nhỏ cháy vài giây rồi tắt. Không có điếu thuốc. Chỉ là một động tác quen thuộc.
Hùng lại với lấy điện thoại. Lần này không có thông báo. Anh mở Facebook, kéo vài bài, rồi lại đặt xuống. Màn hình sáng lên rồi tắt. Anh không úp mặt nữa – để nó ngửa, sẵn sàng cho thông báo tiếp theo.
Cái cớ mang tên thông báo
Khoảnh khắc ấy nằm gần với Những câu đàn ông hay nói, không phải vì giống hệt, mà vì cùng chạm vào một phần im lặng đàn ông thường để yên trong người.
Tuấn không nói gì. Anh ta nhìn chiếc điện thoại, rồi nhìn Hùng. Có vài giây im lặng. Hùng cảm thấy cần phải nói điều gì đó, nhưng không biết từ nào. Anh lại với lấy điện thoại, vuốt mở một app khác. Đọc tin tức. Check email. Làm bất cứ điều gì để không phải nhìn vào Tuấn.
Điện thoại rung một cái ngắn. Hùng biết mình đang chờ nó. Một thông báo Zalo từ nhóm công ty. Anh mở ra, đọc vội, trả lời vài chữ, rồi đặt lại xuống. Nhưng lần này, anh không úp mặt. Anh để nó ngửa, màn hình sáng, sẵn sàng cho thông báo tiếp theo.






