Không mang theo điện thoại
Năm giờ ba mươi sáng Chủ nhật. Phòng ngủ còn tối, chỉ có ánh sáng xám xịt lọt qua rèm. Minh mở mắt, nằm im một lúc, nghe tiếng thở đều của vợ bên cạnh và tiếng ngáy nhẹ của thằng cu con nằm co quắp ở cuối giường. Anh nhẹ nhàng xoay người ra khỏi chăn, chân tìm đôi dép nhựa dưới sàn.
Căn hộ tầng 12 của Minh có một ban công nhỏ, chỉ đủ một ghế nhựa màu xanh đã bạc và một chậu lưỡi hổ. Sáng nào cũng vậy, anh ra đây với điện thoại trong tay, lướt Facebook, xem tin tức, đọc bình luận. Nhưng sáng nay, khi tay với lấy điện thoại trên tủ đầu giường, anh chợt dừng lại. Ngón tay chạm vào ốp lưng đã ngả màu vàng, có vết nứt ở góc. Anh nhìn nó một giây, rồi rút tay về.
Anh đi ra ban công, tay không.
Ghế nhựa hơi lạnh. Minh ngồi xuống, đặt ly nước lọc – chiếc ly thủy tinh có vết ố vàng ở thành – lên lan can. Một vài giọt nước loang trên nền xi măng, tạo thành vệt xám. Anh nhìn ra xa, nơi những tòa nhà chung cư khác mọc lên lờ mờ trong sương sớm. Dưới đường, tiếng xe máy xa dần, rồi lại có tiếng xe khác. Tiếng chim từ công viên gần đó vọng lại, lẫn với tiếng quạt trần trong nhà đang chạy rền.
Lần đầu tiên sau nhiều tháng, Minh không lấy điện thoại ra khi ngồi một mình.
Những thói quen cũ
Khoảnh khắc ấy nằm gần với Chúng Ta Biết Rất Nhiều Nhưng Ít Khi Thật Sự Dừng Lại, không phải vì giống hệt, mà vì cùng chạm vào một phần im lặng đàn ông thường để yên trong người.
Anh nhớ lại những sáng trước: vừa uống cà phê vừa xem video phân tích thị trường, vừa ăn bánh mì vừa đọc tin tức. Tai nghe lúc nào cũng đầy tiếng nói, cùng với những thông báo từ Zalo, từ email, từ ứng dụng tin tức. Có lần vợ anh nói gì đó, anh chỉ ừ rồi tiếp tục lướt. Anh chưa bao giờ để khoảng lặng kéo dài quá vài giây.
Nhưng sáng nay, anh đã để nó kéo dài.
Mười phút trôi qua. Minh nhận ra tay mình vẫn đưa vào túi quần, nhưng không có điện thoại để kiểm tra. Có một chút bứt rứt, một thói quen cũ muốn kéo anh vào màn hình. Nhưng rồi anh hít một hơi sâu, nhìn chiếc chậu lưỡi hổ úa vàng ở góc, thấy một con kiến đang bò trên lan can. Nó nhỏ xíu, di chuyển chậm rãi, vượt qua một vết nước đọng. Minh quan sát nó.
Ở một lớp khác, nó cũng nối với Có Những Cuộc Trò Chuyện Bị Cắt Ngang Bởi Một Thông Báo: những điều nhỏ, ít ai nói ra, nhưng cứ theo mình về tới tận nhà.
Sự tĩnh lặng như một chọn lựa
Minh nhớ bài báo anh đã đọc tuần trước về việc người ta thường kiểm tra điện thoại vì sợ bỏ lỡ điều gì. Anh thấy đúng. Nhưng ở đây, trên ban công, có gì để bỏ lỡ? Một tin nhắn của đồng nghiệp về deadline? Một email của sếp? Một bài viết mới trên trang tin tức? Tất cả đều có thể đợi.





