17h30, thứ Sáu

Trung ngồi trước màn hình Excel, tay gõ bàn phím. Ly cà phê đá trên bàn đã chảy nước, để lại một vệt trắng mờ trên mặt gỗ. Lịch giấy bàn in lịch công ty, những ô vuông bị gạch chéo bằng bút đỏ. Tai nghe vắt trên cổ, loa thoại từ điện thoại vừa tắt.

Điện thoại reo. Màn hình sáng lên: “Vợ”.

Trung nhấn nút xanh, vẫn nhìn vào bảng tính. “Alo, anh đang làm dở báo cáo, tí nữa anh gọi lại nhé.”

Giọng vợ nhẹ: “Con đòi nói chuyện với bố. Vẽ xong bức tranh rồi, muốn khoe bố.”

“Ừ, tí anh gọi, khoảng nửa tiếng nữa.”

Anh tắt máy. Đặt điện thoại úp xuống bàn, cạnh con chuột. Mắt quay lại Excel.

Nửa tiếng sau, Trung vẫn ngồi đó. Một đồng nghiệp ghé bàn hỏi chuyện. Rồi cuộc họp đột xuất. Rồi bản cập nhật từ sếp. Khi anh ngước lên, đồng hồ đã chỉ 19h15.

Anh không gọi lại.

Bức vẽ và một lần nhận ra

Khoảnh khắc ấy nằm gần với Chúng Ta Biết Rất Nhiều Nhưng Ít Khi Thật Sự Dừng Lại, không phải vì giống hệt, mà vì cùng chạm vào một phần im lặng đàn ông thường để yên trong người.

Tối hôm đó, vợ kể: con trai Trung – thằng bé 5 tuổi – ngồi vẽ cả buổi chiều. Nó cầm bút màu vẽ hai hình: một người lớn và một người bé, nắm tay nhau. Phía trên, nó viết nguệch ngoạc mấy chữ: “Bố và con.”

Trung cúi nhìn tin nhắn Zalo vợ gửi. Tấm hình chụp bức vẽ. Cậu bé dùng bút xanh tô hình người lớn, hình bé màu đỏ. Màu lem ra ngoài đường viền.

Anh ngồi im. Tay đặt trên bàn, ngón trỏ lướt màn hình. Không nói gì.

Ngoài ban công, tiếng xe máy rời hầm vọng lên. Tiếng quạt trần quay đều. Trong bếp, vợ anh dọn bát sau bữa tối.

Trung nhận ra: lúc 17h30, khi vợ gọi, thằng bé đang đứng cạnh mẹ, cầm bức vẽ lên, nói: “Cho bố xem đi mẹ.” Và Trung đã trả lời bằng một câu hứa vội.

Sự chú ý không thể lấy lại

Chúng ta thường nghĩ, kiếm thêm tiền là cách bù đắp. Mua cho con món đồ chơi lớn hơn, cho vợ cái túi mới, hay một chuyến đi cuối tuần. Nhưng những thứ đó không thay được một lần được nhìn vào mắt con khi nó khoe bức vẽ đầu tiên.

Trưa hôm sau, Trung đưa con đi ăn. Thằng bé ngồi ghế sau xe máy, tay ôm bụng bố. Trung dừng ở quán phở quen. Hai bát phở bò, một suất thịt riêng cho con. Cậu bé nhìn bố, mắt trong veo, không nói gì về bức vẽ.

Trung định hỏi, nhưng rồi thôi. Anh lấy điện thoại ra, suýt mở Zalo. Rồi đặt lại.

Anh nhớ đến bài viết về sự chú ý của đàn ông trưởng thành – những người luôn bị xé toạc giữa việc phải làm và việc muốn làm. Giữa câu chuyện con muốn kể và bản báo cáo cần xong hạn.