16:30

Cổng trường tiểu học trên đường Nguyễn Hữu Thọ. Xe máy dựng dưới bóng cây me già. Huy rút chân chống, ngồi yên trên yên. Tay phải lôi điện thoại từ túi quần jean. Ốp điện thoại có một vết xước dài – con trai làm rơi hồi tháng Tám. Cặp sách của thằng bé buộc phía sau, hơi lệch sang một bên.

Tiếng trống trường vang lên từ trong sân. Tiếng cười trẻ con, tiếng giảng viên gọi tên lớp. Nhưng Huy không nhìn về phía cổng. Anh mở Zalo, không có tin nhắn mới. Vuốt lên, vào Facebook. Những dòng status của người lạ, một video bóng đá, một bài báo về giá xăng. Không có gì đáng đọc, nhưng ngón tay vẫn lướt.

Chiếc điện thoại trong tay

Huy không nhìn đồng hồ. Anh biết còn khoảng mười lăm phút nữa mới hết giờ. Mười lăm phút. Đủ để lướt qua ba chục bài viết, xem hai video ngắn, kiểm tra tin nhắn công việc dù biết không có ai nhắn. Anh mở YouTube, thấy video phân tích thị trường chứng khoán, ấn vào, tua nhanh, xem hai phút rồi tắt.

Gói thuốc Thăng Long còn nửa bao nằm trên mặt đồng hồ xe. Huy chưa hút. Anh đặt điện thoại úp lên yên, tay sờ vào gói thuốc nhưng không rút ra. Tiếng quạt gió từ một quán nước gần đó. Tiếng xe máy nổ giòn ngoài đường.

Anh nhìn quanh. Cách đó vài mét, một người đàn ông cũng mặc áo sơ mi, cũng ngồi trên xe máy. Nhưng tay ông ta không cầm điện thoại. Hai tay để trên đùi, mắt nhìn thẳng về phía cổng trường. Ông ta không làm gì cả. Chỉ ngồi.

Khoảnh khắc ấy nằm gần với Sự Chú Ý Của Đàn Ông Trưởng Thành, không phải vì giống hệt, mà vì cùng chạm vào một phần im lặng đàn ông thường để yên trong người.

Người đàn ông ngồi yên

Huy nhìn người đàn ông ấy lâu hơn bình thường. Cảm giác khó chịu – không phải vì người kia làm gì sai, mà vì sự tĩnh lặng của ông ta làm nổi bật sự bồn chồn của chính mình. Huy cầm điện thoại lên, mở Zalo một lần nữa, viết một tin nhắn cho vợ: "Anh đang chờ thằng Bin. Em về chưa?" Rồi xóa đi. Không gửi.

Huy đặt điện thoại vào túi áo. Tay vịn vào gương xe, cảm nhận lớp kim loại mát lạnh. Tiếng trống trường lần thứ hai vang lên – hết giờ. Tiếng trẻ con ùa ra từ các lớp, nhưng chưa thấy con trai.

Huy không lấy điện thoại ra nữa. Anh nhìn vào khoảng sân trống giữa cổng và dãy lớp học. Một chiếc lá me rơi chậm. Một cô giáo đi ngang, mặc áo dài, tay ôm tập vở. Những âm thanh hỗn độn: tiếng nói, tiếng cười, tiếng dép kéo lê trên nền xi măng.

Khoảng lặng không cần lấp đầy

Trong đầu Huy, không có suy nghĩ nào cụ thể. Không có bài học nào hiện ra. Không có lời khuyên. Chỉ có khoảng lặng – một khoảng trống mà anh vẫn thường tránh bằng cách lướt điện thoại mỗi khi đứng đợi, mỗi khi về nhà một mình, mỗi khi ngồi uống cà phê chờ ai đó.