19:45.
Hùng vừa tắt máy, bước vào nhà đúng lúc vợ bày mâm cơm. Bát canh cua còn bốc khói, cá rán vàng, rau muống luộc xanh. Con gái 5 tuổi đã ngồi vào bàn, nhưng mắt dán vào chiếc iPad đặt cạnh bát, miệng lẩm bẩm theo tiếng Anh của Peppa Pig.
Hùng kéo ghế, đặt điện thoại bên phải. Vợ anh đặt điện thoại của chị bên trái, dựng vào lọ tương ớt. Mâm cơm bốn món, ba chiếc điện thoại. Trên bàn còn có cốc nước lọc, điều khiển tivi, và một lọ tương ớt Chin-Su.
Tiếng vòi nước trong bếp vẫn chảy. Rồi tiếng nhai, tiếng video TikTok từ điện thoại vợ, tiếng Peppa Pig từ iPad của con. Không ai nói với ai câu nào.
Hùng gắp một miếng cá. Mắt anh vẫn nhìn màn hình tin nhắn công việc. Anh trả lời, gõ vài dòng, rồi đưa cơm lên miệng. Miếng cá đã nguội. Anh nhai, mắt vẫn dán vào màn hình. Tiếng thông báo Zalo từ điện thoại vợ vang lên. Con gái cười khúc khích với Peppa. Bữa cơm trôi qua trong một thứ im lặng kỳ lạ, không hẳn yên bình, mà giống như ba dòng suối chảy song song, không bao giờ gặp nhau.
Một bữa cơm không tiếng nói
Cả ba người ngồi trong bếp. Khoảng cách vật lý chưa đầy một mét. Nhưng mỗi người đang ở một nơi khác.
Vợ anh – chị đang cười một mình trước màn hình. Chắc là group chat với hội bạn thân. Con gái – bé lẩm bẩm theo tiếng Anh của Peppa, thỉnh thoảng chép miệng theo nhân vật. Còn Hùng – anh vừa ăn vừa nghĩ về deadline sáng mai.
Không có tiếng chuyện trò. Không có ánh mắt. Chỉ có tiếng muỗng chạm vào bát, tiếng quạt trần, và âm thanh từ ba chiếc loa nhỏ. Hùng nhìn xuống bát canh cua, nước canh đã bớt nóng. Anh nhận ra mình chưa hỏi vợ một câu nào từ lúc về. Cũng chưa nhìn con.
Khoảnh khắc ấy nằm gần với Hóa đơn tháng này, tin nhắn chưa trả lời, và một buổi tối không ai nói gì, không phải vì giống hệt, mà vì cùng chạm vào một phần im lặng đàn ông thường để yên trong người.
> Họ không ghét nhau, chỉ là mỗi người đã quen sống trong thế giới của riêng mình, và đã quên cách gọi nhau ra ngoài.
Hùng bỗng nhớ một lần cách đây vài tháng. Cả nhà đi ăn ngoài. Hôm đó vợ chồng cãi nhau giữa quán vì chuyện tiền học thêm của con. Ồn ào, khó chịu, nhưng lạ kỳ, hôm đó họ nhìn nhau. Họ cãi thật, nói thật. Sau đó về nhà, im lặng, nhưng ít nhất họ đã ở cùng một căn phòng. Còn bây giờ? Ngồi cạnh nhau, yên ắng đến lạ.
Khi màn hình dễ chịu hơn con người
Không phải vì họ không muốn nói. Chỉ là sau một ngày dài, màn hình dễ chịu hơn là bắt đầu một câu chuyện. Màn hình không hỏi han, không phán xét, không đòi hỏi. Nó cho mình quyền được nghỉ, được lướt, được quên.
Ở một lớp khác, nó cũng nối với Những câu đàn ông hay nói: 'Anh ổn': những điều nhỏ, ít ai nói ra, nhưng cứ theo mình về tới tận nhà.






