Bảy Giờ Mười Lăm Sáng
Xe bánh mì trước cổng chung cư trên đường Nguyễn Trãi. Minh dựng xe máy, tay rút tờ 20.000 từ túi quần jean đã bạc màu. Ổ bánh mì thịt – hành, dưa leo, một chút pate – được gấp vội trong tờ giấy báo cũ in ngày tháng sáu. Cô bán hàng hỏi: "Ăn ở đây hay mang về?" Minh gật đầu, mắt không rời điện thoại đặt trên yên xe. Đôi tai nghe không dây giả màu trắng đã nằm gọn trong tai từ lúc anh xuống hầm. Tiếng podcast từ tai nghe: "... và đó là lý do tại sao Warren Buffett không bao giờ đầu tư vào vàng." Minh vừa nhai miếng bánh mì vừa gật gù. Podcast về tài chính, tập 47. Sáng nào cũng vậy – một podcast, một video phân tích thị trường, vài bản tin trước khi vào công ty. Anh đưa tay chỉnh lại tai nghe, mắt nhìn xa xăm về phía dòng xe cộ đang đông dần. Một chiếc xe tải nhỏ chở trái cây chạy qua, tiếng còi inh ỏi.
Miếng cuối cùng. Minh nhai chậm hơn. Và rồi giữa podcast có một khoảng lặng ba giây – host đang hít một hơi. Minh lướt tay trên màn hình, nhanh chóng bấm sang tập tiếp theo. Không muốn nghe tiếng còi xe, tiếng rao báo sáng, tiếng con nít khóc đằng kia. Anh lấy chai nước suối Lavie còn nguyên nhãn, uống một ngụm. Nước mát lạnh, nhưng không làm anh tỉnh hơn.
Giữa Những Con Số
Đến văn phòng, Minh mở laptop, tai nghe vẫn trên tai. Anh nhập tìm kiếm: "cách mở tài khoản chứng khoán". Nhưng rồi thông báo từ team hiện ra, cuộc họp bắt đầu. Anh kéo ghế ra, ngồi xuống, vẫn đeo tai nghe. Đồng nghiệp bên cạnh vỗ vai: "Minh, đi họp!" Anh giật mình, rút một bên tai ra. "Ừ, tao đi." Tiếng người đồng nghiệp vang lên trong không gian văn phòng – âm thanh thực sự, không qua bộ lọc.
Buổi họp kéo dài hai giờ. Minh ngồi đó, mắt nhìn slide, nhưng tay vẫn vô thức chạm vào túi quần nơi có đôi tai nghe. Anh nhấc lên, rồi lại đặt xuống. Cuối cùng, khi mọi người đứng dậy, anh lấy điện thoại, mở podcast tiếp theo: "Phân tích kỹ thuật cho người mới".
Chiều về, Minh ngồi một mình trong căn hộ tầng 15. Anh mở tủ lạnh, lấy lon bia Sài Gòn. Tiếng tủ lạnh rền đều, tiếng xe cộ từ dưới đường vọng lên. Anh bật TV, nhưng không xem, chỉ để làm nền. Điện thoại reo – thông báo Zalo từ mẹ: "Hai tuần rồi con không gọi." Minh nhìn dòng tin, rồi vuốt đi. Anh mở lại podcast, tập 48.
Khi Khoảng Lặng Quay Lại
Đêm. Minh nằm trên sofa, tai nghe vẫn đeo. Một podcast về tâm lý học: "Tại sao chúng ta sợ sự im lặng?" Anh nghe, nhưng đầu óc lang thang. Bỗng nhiên, anh tháo tai nghe ra. Căn phòng im lặng đến bất ngờ. Tiếng quạt trần kêu nhẹ, tiếng tủ lạnh, tiếng tim mình đập. Minh nhắm mắt, cố nghe thêm. Không có phân tích, không có lời khuyên, không có giọng nói nào khác. Chỉ có tiếng thở của anh.
Anh nhớ lại buổi sáng: ổ bánh mì, cô bán hàng, tiếng con nít khóc. Anh nhận ra mình không nhớ nổi podcast sáng nay nói về chủ đề gì. Nhưng anh nhớ vị hành trong miếng bánh, nhớ cái nóng của ly trà đá, nhớ tiếng cười của ai đó ở quán bên cạnh. Những thứ thật.
Minh đứng dậy, đi ra ban công. Thành phố về đêm, đèn vàng khắp nơi. Anh nhìn xuống hầm xe, thấy vài chiếc xe máy đậu lẻ loi. Anh đưa tay vào túi, chạm vào đôi tai nghe. Lấy ra, nhưng không đeo. Anh để nó trên lan can, mở to tai nghe gió.






