17:35. Cổng trường tiểu học. Chiếc xe máy của Tuấn dựng bên lề, yếm xe đặt một ly trà đá còn vài viên đá, nước đã loãng. Anh rút điện thoại khỏi túi quần tây, mở Facebook, lướt vài dòng, đóng. Mở Zalo, không có tin nhắn mới. Đóng. Mở ứng dụng thời tiết – dù trời đang nắng. Con trai chưa ra. Tiếng trống trường vừa tan, tiếng trẻ con chạy ùa ra cổng, tiếng còi xe inh ỏi. Tuấn không nhận ra mình đang làm gì. Chỉ biết tay phải cầm một thứ gì đó – cảm giác quen thuộc, nhưng không thoải mái.

Đã ba năm nay, mỗi chiều thứ Ba và thứ Năm, Tuấn đón con. Vợ anh tan làm muộn. Anh về sớm được chút, tạt quán nước đầu ngõ mua ly trà đá, rồi đậu xe ở cổng trường. Mười lăm phút chờ đợi lúc nào cũng dài vô cùng. Không phải vì mệt, mà vì tay cứ tìm đến điện thoại như một phản xạ. Còn chiếc áo khoác đồng phục công ty treo trên xe, tay áo vẫn ấm – vừa tan làm. Nút áo sơ mi thứ hai cài hờ. Tuấn nhìn quanh: những ông bố khác cũng cắm mặt vào điện thoại. Một người đàn ông lớn tuổi đứng cạnh cổng, không điện thoại, chỉ nhìn về phía lớp học. Ông ấy không chán sao? Tuấn tự hỏi, rồi lại cúi xuống màn hình.

Buổi Họp Chờ

Sáng hôm trước, Tuấn ngồi trong phòng họp tầng 5. Điều hòa rì rầm. Sếp chưa vào. Mọi người cắm mặt. Anh mở email, toàn thông báo cũ: lịch bảo trì, thông báo lương tháng sau. Mở Facebook, vài bài viết lướt qua. Mở Zalo, nhóm công ty im lặng. Anh chợt nhận ra mình đang lướt mà không đọc gì. Ngón tay cái vuốt lên, vuốt xuống, lặp đi lặp lại. Bên cạnh, đồng nghiệp Hùng cũng đang làm y hệt, tay cầm điện thoại, mắt đờ đẫn. Họ không nói chuyện. Chờ đợi trong im lặng, nhưng không ai chịu nổi khoảng lặng đó. Điện thoại là tấm khiên cho tất cả.

Tuấn nhớ lại lúc còn nhỏ, ông nội hay ngồi hiên nhà, không làm gì, chỉ nhìn ra đường. Ông có thể ngồi cả buổi như vậy, tay cầm điếu thuốc, mắt nhìn xa xăm. Lúc đó anh thấy lạ. Giờ anh hiểu: ông không cần lấp đầy mọi khoảnh khắc. Còn anh, anh không dám ngồi yên dù chỉ vài phút. Cái bàn trong phòng họp, bề mặt kính lạnh, anh đặt điện thoại úp xuống, nhưng rồi lại lật lên, chỉ để ngắm màn hình sáng. Có những lúc không cần phản ứng gì cả, nhưng Tuấn chưa học được điều đó.

Bữa Tối Và Tấm Khiên

20:15. Bàn ăn đã dọn. Vợ rửa bát trong bếp. Tiếng nước chảy, tiếng bát đĩa va vào nhau. Con trai ngồi trên thảm chơi lego, lẩm bẩm một mình. Tuấn ngồi trên sofa, điện thoại trong tay. Mở ứng dụng này, đóng. Mở ứng dụng kia, đóng. Anh không có việc gì cần làm. Nhưng nếu đặt điện thoại xuống, anh sẽ phải ngồi yên. Và ngồi yên lúc này có gì đó khiến anh khó chịu.

Trong đầu anh lướt qua những thứ chưa giải quyết: hóa đơn tiền điện chưa thanh toán, tờ giấy nộp tiền còn trong cốp xe. Cuộc họp sáng mai với khách hàng khó tính – ông ta luôn hỏi những câu khiến anh không biết trả lời thế nào. Câu nói của vợ lúc chiều – “Anh có nghe em nói gì không?” – mà anh chưa kịp trả lời, vì lúc đó đang lướt Facebook. Điện thoại là tấm khiên. Miễn là còn lướt, anh còn tránh được việc phải đối diện với chính mình.