22:47.
Hùng vừa tắt máy xe dưới hầm chung cư. Hơi xăng phả nhẹ. Anh ngồi thêm vài giây, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Ba tin nhắn Zalo chưa đọc. Một cuộc gọi nhỡ từ số lạ. Anh không muốn trả lời ngay. Tay vẫn cầm chìa khóa xe, móc khóa bằng nhựa in logo công ty đã mờ chữ.
Tiếng thang máy mở, kêu ting một tiếng. Hành lang vắng, đèn cảm ứng bật sáng từng đoạn khi anh bước qua. Vào đến cửa, anh rút chìa khóa, xoay nhẹ. Bên trong, tivi đang chiếu bản tin thời sự, giọng đọc đều đều. Vợ anh đang cho con ăn, tiếng muỗng chạm vào bát inox. Anh cất tiếng: "Anh về rồi." Rồi lặng lẽ thay đồ, treo áo khoác lên móc. Cảm giác như vẫn đang ở công ty.
Bữa cơm có điện thoại
Bữa cơm tối vẫn diễn ra. Hùng ngồi xuống, cầm đôi đũa tre. Anh gắp cho con một miếng thịt kho, nhưng mắt lại liếc vào điện thoại đặt cạnh bát. Con trai hỏi: "Ba ơi, mai con có tiết mục văn nghệ, ba đến xem không?" Hùng gật đầu, nhưng câu trả lời đến từ phản xạ, không từ sự chú ý. Anh gắp thêm miếng cà pháo, nhai, mắt vẫn dán vào màn hình Zalo hiển thị tin nhắn nhóm công việc.
Điện thoại rung. Anh mở ra, đọc, tắt màn hình. Lại rung. Cảm giác như mình vẫn đang trực chiến. Vợ đưa ly nước, anh uống, nhưng không cảm nhận được vị. Cơm ăn xong, anh đứng dậy, dọn bát đĩa ra bồn, nhưng đầu óc vẫn ở bảng Excel chưa kịp sửa.
Buổi tối, với Hùng, là lúc làm việc tiếp, nhưng trong không gian gia đình. Anh ngồi xuống sofa, mở laptop màu xám, gõ vài dòng. Con trai chạy lại khoe bức tranh vẽ bằng bút chì màu. Anh nhìn qua, khen vội: "Ờ, đẹp lắm", rồi quay lại màn hình. Đến khi con im bặt, anh mới ngẩng lên, thấy con đã ngồi sang góc ghế khác, vẽ một mình. Có một khoảng lặng. Anh muốn dừng tay, nhưng không biết phải dừng thế nào.
Lướt vô thức
Sau khi laptop gập lại, Hùng với lấy điện thoại. Mở Facebook, Zalo, rồi TikTok. Lướt vô thức. Xem một clip hài, cười khẩy. Xem một bài báo, đọc nửa chừng rồi sang tin kế tiếp. Mười phút, hai mươi phút. Đầu óc vẫn chạy – về deadline, về cuộc họp sáng mai, về món nợ cần trả. Nhưng tay vẫn lướt. Không phải vì muốn giải trí, mà vì không muốn đối diện với sự trống trải.
Cảm giác sau mỗi lần lướt càng thêm mệt. Như thể vừa chạy một vòng marathon suy nghĩ. Anh nhìn sang bên cạnh, thấy người bạn đời của mình – đang chăm chú đọc sách cho con nghe. Tiếng con cười, tiếng sách lật. Anh nghe thấy nhưng không tham gia. Tay vẫn cầm điện thoại, ngón cái lướt lên lướt xuống. Cảm giác như mình đang có mặt, nhưng không thực sự hiện diện.
Khi mất điện
Một buổi tối, mất điện đột ngột. Màn hình tối đen. Anh ngồi im trên sofa, không biết làm gì. Nghe tiếng gió từ ban công thổi vào, tiếng xe máy dưới đường. Trong bếp, vợ đang thắp nến, hơi lửa lập loè. Con trai chạy ra, ngồi vào lòng anh, chỉ tay lên bóng đổ trên tường: "Ba ơi, con làm vịt kìa!" Hùng cười, chợt nhận ra từ đầu buổi tối đến giờ, đây là lần đầu tiên anh nhìn thẳng vào con.
Không có điện thoại, không có màn hình, anh thấy mình chậm lại. Đầu óc không còn vọng ra ngoài, mà ở lại trong căn phòng ấm áp nhờ ánh nến. Anh ôm con, cảm nhận mùi tóc thơm, nghe tiếng con nói về chú vịt giấy. Cảm giác bình yên thật sự đến một cách bất ngờ. Buổi tối hôm đó, anh đi ngủ sớm, chìm vào giấc ngủ không mộng mị.






