Tối.

Bữa cơm.

Con ăn nhanh.

Vợ quay sang:

"Tháng này học phí con sao?"

Anh gật.

"Anh lo rồi."

Ba từ.

Ngắn.

Quen.

Vợ gật lại.

"Ừ. Anh lo đi."

điện thoại màn hình sáng anh lo rồi học phí cuối tháng
điện thoại màn hình sáng anh lo rồi học phí cuối tháng

Quay về bát cơm.

Con tiếp tục ăn.

Anh gắp cơm.

Nhai.

Không nói thêm.

Rồi lấy điện thoại.

Mở app ngân hàng.

Màn hình sáng.

Lướt.

Im.

Gập máy.

Đặt xuống bàn.

Nhìn mặt bàn vài giây.

Mùi canh cải nóng.

Mùi nước mắm từ bát con.

Tiếng muỗng con gõ bát.

Quạt trần quay chậm.

Đèn vàng hắt qua mặt bàn gỗ cũ.

Ba từ.

Che cả buổi tối.

Che cả tháng.

"Tháng này học phí sao?"

Câu hỏi bình thường.

Nhưng với nhiều người — sau ba từ trả lời — là app ngân hàng.

MenHub viết bài này cho khoảng cách đó.

Giữa "Anh lo rồi" — và lo thật hay chưa.

Vợ không hỏi để dò.

Vợ hỏi vì tháng này cũng như tháng trước.

Con vẫn cần đóng.

Tiền nhà vẫn đến hạn.

Ba vẫn cần thuốc.

Anh biết.

Vợ biết anh biết.

Chỉ — không ai nói con số.

Câu hỏi treo trên bàn cơm.

Ba từ trả lời.

Rồi im.

Quạt quay.

Canh nguội dần.

"Anh lo rồi" — ba từ che cả tháng

màn hình sáng app ngân hàng áp lực tài chính ban đêm
màn hình sáng app ngân hàng áp lực tài chính ban đêm

Không phải câu dối.

Không phải không lo.

Lo.

Lo thật.

Chỉ — nói ra ba từ — thay vì nói hết.

Thay vì nói — tháng này căng.