Chiều.

Tan làm.

Anh bước vào nhà.

Giày dép bỏ lối cửa.

Quạt trần quay chậm.

Mùi canh cải từ bếp.

Con chạy ra:

"Ba ơi!"

Anh cúi xuống.

Ôm.

Cười.

Một nụ cười.

đàn ông mệt về nhà không dám nói hết
đàn ông mệt về nhà không dám nói hết

Ngắn.

Rồi đứng im vài giây trước cửa bếp.

Vợ quay từ bếp:

"Anh về rồi. Hôm nay anh mệt à?"

Anh gật.

"Hơi mệt."

Hai chữ.

An toàn.

Vợ nói:

"Anh nghỉ đi. Ăn cơm rồi ngủ sớm."

Anh gật lại.

"Ừ."

Rồi rửa tay.

Ngồi bàn.

Gắp cơm.

Không nói thêm.

Không nói — mệt kiểu lưng đau ba tháng.

Không nói — nặng kiểu sáng họp, trưa gọi khách, chiều deadline.

Không nói — pin cạn kiểu ngủ bốn tiếng, mắt đỏ, tim đập nhanh lúc nửa đêm.

Chỉ "hơi mệt".

Hai chữ.

Che cả ngày.

Che cả tuần.

Che cả tháng.

Mùi nước mắm từ bếp.

Tiếng nồi canh sôi nhẹ.

Anh cởi áo sơ mi — vai cứng.

Cổ đau.

Không nói.

Vợ không thấy.

Vợ đang xào rau.

Con vẫn kể.

Anh vẫn gật.

Nhưng đầu — không còn nghe kịp nữa.

"Anh mệt à?"

Câu hỏi nghe bình thường.

Nhưng với nhiều người — đó là câu hỏi gần nhất với sự thật — mà vẫn không dám nói hết.

Không phải vì vợ không quan tâm.

Không phải vì không có ai hỏi.

Chỉ vì quen trả lời ngắn.

"Mệt."

"Hơi mệt."

"Bình thường thôi."

MenHub viết bài này cho khoảng cách giữa mệt thật — và mệt được phép nói ra.

Cho những người mệt mà không dám nói — vì nói ra — nặng hơn im.

Khi đàn ông mệt mà không dám nói