Tối.

Bữa cơm.

Canh chua còn nghi ngút.

Con kể chuyện trường — giọng vui.

Vợ quay sang:

"Anh ổn không?"

Anh gật.

"Ổn."

Một chữ.

Ngắn.

Quen.

Vợ nhìn thêm vài giây.

đàn ông im lặng nói anh ổn trong bữa cơm gia đình
đàn ông im lặng nói anh ổn trong bữa cơm gia đình

Rồi gật lại.

Quay về bát cơm.

Con tiếp tục kể.

Anh gắp cơm.

Nhai.

Nuốt.

Không nói thêm.

Ngoài cửa sổ — tiếng xe máy.

Trong bụng — nặng.

Không đau.

Không buồn kiểu khóc được.

Chỉ nặng.

Như mang thứ gì cả ngày — mà chưa đặt xuống.

Anh không nói.

ổn — với anh — không phải hôm nay tốt.

Ổn — là hôm nay vẫn gánh được.

Vẫn trả bill.

Vẫn đưa con đi học.

Vẫn cười với sếp.

Vẫn trả lời "Dạ".

Thế là ổn.

"Anh ổn không?"

Câu hỏi nghe bình thường.

Nhưng với nhiều người — đó là câu hỏi khó trả lời thật nhất trong ngày.

Không phải vì không có ai quan tâm.

Không phải vì không tin ai.

Chỉ vì quen trả lời ngắn.

"Ổn."

"Không sao."

"Bình thường."

MenHub viết bài này cho khoảng cách giữa câu hỏi — và câu trả lời.

Cho những người im lặng nhiều hơn — mà người bên cạnh vẫn nghĩ ổn.

Đàn ông im lặng không có nghĩa là họ ổn

đàn ông trả lời anh ổn khi thực ra không ổn
đàn ông trả lời anh ổn khi thực ra không ổn

Cần nói thẳng một điều — không để dạy ai.

Chỉ để gọi đúng tên:

Im lặng — không phải lúc nào cũng bình yên.

Im có thể là suy nghĩ.

Im có thể là bình tĩnh.