Chủ nhật.

Mười một giờ sáng.

Nắng vàng qua rèm.

Trong nhà yên.

Vợ hỏi: "Hôm nay anh nghỉ đi. Đi chơi với con."

Anh gật.

Ừ.

Rồi ngồi xuống bàn.

Mở laptop.

Màn hình sáng.

Ngón tay quen gõ.

Vợ nhìn.

đàn ông làm việc chủ nhật không được nghỉ ngơi
đàn ông làm việc chủ nhật không được nghỉ ngơi

Không nói gì thêm.

Con gọi ba ra công viên.

Anh nói: "Ba xíu nữa."

Một tiếng.

Hai tiếng.

Ba tiếng.

Email vẫn vào.

Khách vẫn nhắn.

Sếp vẫn gửi file "em xem giúp anh cuối tuần nhé".

Anh gõ: "Dạ."

Không ai ép.

Không ai đứng cạnh cầm roi.

Chỉ có tiếng quạt trần.

Chỉ có mùi cà phê nguội trên bàn.

Chỉ có một thứ quen thuộc hơn cả mệt:

Không được phép dừng.

Chủ nhật — nhưng laptop vẫn sáng

Có những người đàn ông sống như vậy.

Không phải vì họ tham công tiếc việc theo nghĩa sách vở.

Không phải vì họ không yêu gia đình.

Mà vì họ đã quá lâu — quá lâu — không được nghỉ ngơi thật sự.

Nghỉ ngơi ở đây không phải ngủ trưa.

Không phải xem phim.

Không phải đi bar cuối tuần.

Mà là nghỉ bên trong.

Nghỉ khỏi vai trò.

Nghỉ khỏi lo.

Nghỉ khỏi cảm giác nếu mình dừng, mọi thứ sẽ sụp.

Nhiều người không nhớ lần cuối mình rảnh mà không thấy tội lỗi.

Không nhớ lần cuối ngồi yên mà không nghĩ đến tiền.

Không nhớ lần cuối Chủ nhật thật sự là Chủ nhật.

Có những người đàn ông đã quá lâu không được nghỉ ngơi

burnout nam giới làm việc cuối tuần kiệt sức