Một giờ mười hai phút sáng.

Căn nhà im phăng phắc.

Vợ ngủ bên cạnh, hơi thở đều.

Con ngáy nhẹ ở phòng bên.

Chỉ còn anh — mắt mở.

Anh không bật đèn.

Chỉ ngồi trên ghế ban công, điện thoại sáng mờ trong tay.

Không ai nhắn.

Không việc gấp.

Không deadline.

Chỉ im lặng.

Và một cơ thể đã mệt cả ngày — nhưng đầu thì không chịu ngủ.

đàn ông trưởng thành thức khuya một mình trên ban công đêm khuya
đàn ông trưởng thành thức khuya một mình trên ban công đêm khuya

Anh biết mai sáu rưỡi phải dậy.

Biết sáng mai còn họp.

Biết con còn cần đưa đi học.

Biết nếu cứ thức như vậy — rồi cơ thể sẽ trả giá.

Biết tất cả.

Nhưng đêm nay, anh vẫn ngồi đó.

Một mình.

Không phải lần đầu.

Cũng chắc không phải lần cuối.

Một giờ mười hai phút sáng

Có những thứ chỉ xảy ra lúc nửa đêm.

Không phải chuyện lớn.

Chỉ là những suy nghĩ nhỏ — mà ban ngày không có chỗ để chúng nói ra.

Tiền tháng này còn thiếu bao nhiêu.

Lời nói sáng nay với vợ — có lời nào làm tổn thương không.

Cuộc gọi từ bố chiều nay — giọng ông yếu đi thấy rõ.

Đồng nghiệp trẻ hơn được khen trước mặt sếp.

Một cảm giác lạ: Mình đang đi đâu vậy?

Ban ngày, những suy nghĩ đó bị che bởi tiếng chuông, tin nhắn công việc, tiếng còi xe, cuộc họp, cơm tối, tắm con, dọn nhà.

Đến đêm — khi mọi thứ tắt — chúng quay lại.

Như khách không mời mà cứ ghé.

Và nhiều đàn ông trưởng thành không chọn ngủ.

Họ chọn ngồi thêm.

Một mình.

Không phải vì họ thích khổ.

Mà vì đêm khuya là lúc duy nhất họ không phải là ai cả.

Tại sao đàn ông hay thức khuya một mình?

đàn ông thức khuya lướt điện thoại một mình lúc nửa đêm
đàn ông thức khuya lướt điện thoại một mình lúc nửa đêm

Câu hỏi "Tại sao đàn ông hay thức khuya một mình?" nghe có vẻ đơn giản.

Nhưng câu trả lời không nằm ở thuốc ngủ hay caffeine.