Tối.

Bữa cơm.

Canh cải xanh nấu nước cốt dừa — mùi thơm quen.

Con kể chuyện trường — giọng cao.

Vợ cười.

Gắp thêm rau cho con.

Anh ngồi đối diện.

Gắp cơm.

Nhai.

Gật đầu vài lần.

Cả nhà — ở đó.

Đủ người.

đàn ông cô đơn trong gia đình bữa cơm tối
đàn ông cô đơn trong gia đình bữa cơm tối

Đủ tiếng.

Đủ ánh đèn vàng.

Nhưng anh — cô đơn.

Không phải cô đơn kiểu không ai.

Cô đơn kiểu có người thân — mà vẫn một mình.

Vợ hỏi:

"Anh ăn thêm không?"

"Dạ không."

Con:

"Ba ơi, ngày mai ba đưa con đi sớm nhé?"

"Ừ."

Một chữ.

Ngắn.

Quen.

Anh không buồn kiểu khóc được.

Chỉ — xa.

Xa kiểu ngồi giữa bàn — mà không ai chạm được phần bên trong.

Ngoài cửa sổ — tiếng xe máy.

Trong nhà — tiếng con cười.

Trong lòng — im.

Rất im.

Mùi nước mắm trên bàn.

Tiếng thìa gõ nhẹ vào bát sứ.

Quạt trần quay chậm.

Một con muỗi vo ve gần tai — anh không đuổi.

Vợ kể chuyện chợ sáng — giọng nhẹ.

Anh nghe.

Gật.

Không hỏi thêm.

Không kể phần mình.

Không nói — hôm nay họp ba tiếng, lưng đau, sếp gọi lúc trưa.

Không nói — cuối tháng lại căng.

Không nói — cô đơn từ chiều, mang vào bữa cơm.

Chỉ gắp cơm.

Chỉ im.

Cả nhà — ở đó.

Anh — một mình.

Bữa cơm tối — cả nhà ở đó

Có những khoảnh khắc rất lạ.

Nhìn từ ngoài — ấm.

Nhìn từ trong — cô đơn.

MenHub viết bài này cho khoảng cách đó.

Cho những người đàn ông trưởng thành — có gia đình, có nhà, có người thương — mà vẫn cảm thấy một mình.

Không phải vì họ vô ơn.

Không phải vì họ không yêu ai.

Chỉ vì — quen gánh im lặng quá lâu.