Một giờ sáng.

Màn hình sáng.

Xanh lạnh trên trần nhà.

Anh vẫn còn thức.

Không phải vì không buồn ngủ.

Vì trong đầu — deadline thứ Tư.

Vì mail chưa trả lời.

Vì não tuổi ba mươi mấy không biết dừng khi mọi người đã ngủ.

Quạt trần quay chậm.

Tiếng quay đều.

Như một nhịp không thuộc về ai.

Vợ ngủ bên.