Một giờ sáng.

Màn hình sáng.

Xanh lạnh trên trần nhà.

Anh vẫn còn thức.

Không phải vì không buồn ngủ.

Vì trong đầu — deadline thứ Tư.

Vì mail chưa trả lời.

Vì não tuổi ba mươi mấy không biết dừng khi mọi người đã ngủ.

Quạt trần quay chậm.

Tiếng quay đều.

Như một nhịp không thuộc về ai.

Vợ ngủ bên.

mất ngủ nam giới một giờ sáng màn hình sáng trần nhà
mất ngủ nam giới một giờ sáng màn hình sáng trần nhà

Hơi thở đều.

Con im phòng kế.

Chỉ anh — mắt mở.

Một giờ sáng — màn hình xanh

Tuần trước — hầu hết đêm như vậy.

Một giờ.

Hai giờ.

Đôi khi ba.

Không phải vì thích đêm.

Bài tại sao đàn ông hay thức khuya một mình — anh đọc, im.

Ban ngày không thuộc về mình.

Ban đêm — ít nhất không ai gọi.

Màn hình sáng.

Tin nhắn cũ.

Mail chưa mở.

App im.

Nhưng ánh sáng vẫn ở đó.

Gắn vào mắt.

Gắn vào trán.

Gắn vào cái cảm giác — ngày mai lại sớm.

>

Anh lướt.

Không nhớ lướt gì.

Chỉ — không muốn tắt.

Tắt là im.

Im là nghe thấy deadline.

Nghe thấy tiền.

Nghe thấy trách nhiệm không ai thay.

Tuần qua — mắt đỏ mỗi sáng

ngủ sâu đàn ông trưởng thành sáu giờ sáng không báo thức
ngủ sâu đàn ông trưởng thành sáu giờ sáng không báo thức

Sáu giờ rưỡi — báo thức.

Mắt mở.

Đỏ.

Cay nhẹ khi rửa mặt.

Gương nhà tắm — một người quen mặt nhưng lạ mắt.