Mắt mở.

Không phải báo thức.

Không tiếng chuông.

Không rung.

Chỉ — sáng.

Thứ Bảy.

Sáu giờ hơn.

Anh nằm thêm vài phút.

Trần nhà quen thuộc.

Quạt đã tắt từ đêm.

Trong phòng — tiếng thở đều của vợ.

Con ngủ phòng bên.

ban công sáng ly nước ấm đàn ông trưởng thành bình yên
ban công sáng ly nước ấm đàn ông trưởng thành bình yên

Im.

Anh không vội dậy.

Lần đầu trong tuần — không phải gánh ngay.

Đứng lên.

Chân chạm sàn lạnh.

Bước nhẹ ra bếp.

Bật bình đun.

Tiếng nước sôi nhỏ.

Ly thủy tinh.

Nước ấm.

Hơi bốc lên mặt.

Anh cầm ly.

Đi ra ban công.

Thành phố phía dưới — chưa ồn.

Mắt mở — không phải báo thức

Thứ Hai đến thứ Sáu — mắt mở vì báo thức.

Hoặc vì lo.

Hoặc vì não đã quen không cho ngủ sâu.

Thứ Bảy khác.

Mắt mở vì đủ ngủ — hoặc gần đủ.

Hoặc vì trong đầu — lần đầu tuần — không có cuộc họp sáu giờ rưỡi.

Anh nhớ những sáng khác.

Một giờ sáng — màn hình sáng — app — im.

Những sáng đó vẫn là anh.

Nhưng sáng này — không phải một giờ sáng.

Sáng này — sáu giờ.

Ánh sáng vàng nhạt qua rèm.

Không gấp.

Không "Anh lo rồi."

Chỉ — thở.

Không phải bỏ nhà.

Không phải bỏ ai.

Chỉ — một buổi sáng không phải trụ cột ngay khi mắt mở.

Sáng thứ Bảy — thành phố chưa ồn

ly nước ấm sáng sớm self-care đàn ông
ly nước ấm sáng sớm self-care đàn ông

Ban công nhỏ.

Gió sớm.

Mùi bụi đường chưa tan hết.

Mùi cơm nguội từ nhà hàng xóm — có lẽ ai đó cũng dậy sớm.

Xe máy xa xa — một chiếc.