Cuộc họp vừa tan.

Phòng còn mùi máy lạnh.

Ghế kéo lại.

Tiếng bước chân.

Đồng nghiệp vỗ vai:

"Tối nay đi nhậu nhé."

Anh mỉm cười.

"Tối nay không được."

Thật ra — cạn đến mức không uống nổi.

Thang máy xuống.

Bãi xe tối.

Mùi xăng.

ngồi xe bãi xe chưa bật máy sau tan làm đàn ông hết pin
ngồi xe bãi xe chưa bật máy sau tan làm đàn ông hết pin

Tiếng xe khóa cửa xa xa.

Mở cửa xe.

Ngồi.

Không bật máy ngay.

Tay trên vô lăng.

Im.

Mười phút.

Hay mười lăm.

Không rõ.

Ngoài kính — xe qua lại.

Trong xe — im lặng.

Điện thoại rung.

Tin nhắn vợ: "Anh về chưa?"

Anh nhìn màn hình.

Gõ: "Sắp về."

Hai chữ.

Không "Anh mệt."

Không "Anh cần thêm chút."

Chỉ — "Sắp về."

Rồi đặt điện thoại xuống.

Nhìn vô lăng vài giây.

Mười phút.

Không phải nghỉ.

Hết pin.

Cuộc họp vừa tan

MenHub viết bài này cho mười phút trong xe.

Cho những người không bật máy ngay — không phải trốn.

Hết pin trước cửa nhà.

Cho những người đã từng ngồi — biết mười phút đó không phải lười.

Không phải "sao anh về muộn".

Không phải "sao anh không lên luôn".

Chỉ — chưa bật nổi vai trò.

Họp vừa tan.

Email vẫn còn trong đầu.

Sếp vừa nói "tuần sau em lo".

Anh gật.

"Dạ em lo."

Nhưng trong bụng — không còn chỗ để lo thêm.

Thang máy xuống.

Cảm giác — như vừa rời một căn phòng đông người — mà vẫn cô đơn.

Bãi xe tối.

Mùi cao su, mùi xăng, mùi máy lạnh còn sót trên áo sơ mi.

Mở cửa xe.

Ngồi.

Không bật máy.

Im.