Chín giờ sáng.

Ghế nhựa bệnh viện. Đèn trắng. Mùi cồn phai. Tiếng gọi số loa vang.

Con ngồi cạnh, đầu anh vai, ngủ gật sau một đêm sốt.

Vợ đang trong phòng khám với bác sĩ nhi. Anh cầm tờ số, giấy bảo hiểm, nước suối còn nửa.

Điện thoại rung. Vợ:

"Anh ổn không — con có sốt thêm không?"

Anh nhìn con. 38 độ lúc ra nhà. Giờ mồ hôi đã ráo.

Gõ:

"Anh ổn. Con cũng ổn hơn rồi."

Gửi.

Hai chữ ở đầu. Ngắn. Quen.

Vợ reply: "Ừ em lo quá." Sticker ôm.

đàn ông hay nói anh ổn ghế chờ bệnh viện
đàn ông hay nói anh ổn ghế chờ bệnh viện

Anh cất máy. Không nói thêm.

Không phải con đã khỏi hẳn.

Không phải anh không lo.

Anh chỉ biết rằng nếu gõ dài hơn, vợ sẽ lo thêm trong lúc đang nghe bác sĩ nói.

"Anh ổn" lúc này không phải báo cáo sự thật đầy đủ.

Là cách nói: Đừng lo thêm một người nữa. Anh còn đây. Anh gánh phần ngoài phòng.

Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng gõ hoặc nói câu tương tự, không vì ổn thật, vì không muốn người bên kia mang thêm một lớp lo lên vai đã nặng.

Sau khi gửi tin, anh nhìn con ngủ. Tay vẫn nóng vì ôm cả đêm. Lưng mỏi vì ghế cứng. Trong đầu chạy lại deadline chiều nay và lịch tái khám tuần sau.

Không có chỗ nào trong hai chữ "Anh ổn" để cảnh báo mấy thứ đó.

Chỉ có một việc hai chữ làm tốt: giữ cho vợ .