Gần mười giờ.

Anh mở cửanhẹcon đã ngủ.

Căn phòng tối một nửa. Đèn bếp vàng. Mùi cơm còn trong không khí, nhưng đã nguội.

Áo sơ mi còn mùi đường, mùi mồ hôi, mùi điều hòa văn phòng.

Anh đặt túi xuống sofa. Ngồichưa kịp cởi giày.

Vợ từ bếp:

"Cuối tuần mình về quê không — bác cô bảo đám giỗ. Máy giặt sửa chưa — thợ báo giá rồi. Mai đóng tiền học con chưa. Quà sinh nhật mẹ anh chọn kiểu nào?"

Bốn câu.

Không to. Không cãi.

Chỉ là một chuỗi việc nhỏ đặt lên vai anh lúc anh vừa bước vào nhà.

Anh không cáu. Cũng không muốn tranh luận.

Chỉ mở miệngreflex:

mai tính đàn ông mệt mỏi cuối ngày
mai tính đàn ông mệt mỏi cuối ngày

"Mai tính."

Hai chữ.

Nghe nhẹ.

Nghe như sắp lo.

Vợ gật. Quay lại bếp. Không hỏi thêm.

Anh ngả đầu sofa. Nhắm mắt một giây.

Không phải đã giải quyết gì.

Chỉ là cuộc trò chuyện tạm dừng. Và cả ngày phía sau hai chữ ấy quá dài.

"Mai tính."

Hai chữ.

Quen.

Đến mức không cảm thấy mình vừa đẩy cả bốn việc sang ngày mai.

Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng như vậy.

Không phải muốn bỏ trách nhiệm. Chỉ là cuối ngày, não không còn khoảng trống để xử lý thêm một câu hỏi nữa — dù câu hỏi nhỏ. Hai chữ nghe như sẽ lo, nghe như mai còn thời gian. Người nghe im. Còn mình ngồi đó với áo chưa cởi và một danh sách việc chưa ai chạm.

Gần mười giờ — về nhà

Sofa mềm một chỗchỗ anh hay ngồi.

Điện thoại trong túi quần, rung một cái. Mail. Group. Anh không móc ra.

Trên bàn laptop còn mở.