Sáu giờ rưỡi.

Quán cà phê góc đườngchưa đông.

Anh ngồi một mìnhtrước giờ làm.

Ly cà phê đen còn một nửa.

Điện thoại đặt trên bàn gỗ, màn hình sáng lên đúng lúc anh chuẩn bị đứng dậy đi làm.

Vợ gửi lúc năm giờ: link PDF, bảng so sánh trường cho con.

"Em gửi anh xem nhé — tuần sau họp phụ huynh · mình phải chọn một."

Anh đọc dòng đầu.

Mở link. Loading.

Chưa kịp lướt trang một.

Tin sếp gửi file Excel, deadline chiều nay.

Anh chuyển tab.

để anh xem đàn ông tuổi 35 hoãn quyết định
để anh xem đàn ông tuổi 35 hoãn quyết định

Gõ vợ:

"Để anh xem."

Gửi.

Vợ reply ngay: 👍

Anh thởnhẹ hơn một chút.

Không phải đã chọn.

Không phải đã từ chối.

Chỉ — cuộc trò chuyện tạm dừng trên màn hình.

Trong đầu, link vẫn mở. Chưa đọc hết dòng tiêu đề.

"Để anh xem."

Bốn chữ.

Lịch sự.

Quen — đến mức không cảm thấy mình vừa hoãn cả một việc của nhà.

Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng như vậy.

Không phải muốn nói dối. Chỉ là nói thật thường mất thời gian hơn: mở file, đọc, tranh luận, chọn một hướng và chịu hậu quả nếu sai. Bốn chữ nghe như đang lo, đang quan tâm, đang sắp làm. Người nhận tin yên. Còn mình vẫn ngồi đó với ly cà phê nguội dần và một quyết định chưa đụng tới.

Quán sáng sớm. Xe máy qua lại, người đi làm, tiếng pha máy.

Không phải ban công. Không phải văn phòng. Chỉ mười lăm phút một mình trước khi vào công ty.

Vợ không cãi khi anh nói "Để anh xem". Vợ quen. Anh cũng quen, nghĩ mình đang cần thêm thời gian.

Thật ra đôi khi cần. Đôi khi chỉ cần không phải trả lời ngay.

Link trường học dài hai mươi trang: học phí, lịch, định hướng, comment phụ huynh. Anh biết việc quan trọng. Anh biết con cần ba mẹ chọn. Chỉ sáng sớm, trước giờ làm, não chưa sẵn sàng cho một quyết định lớn.