Đèn đỏ.

Xe dừng.

Anh một tay vô lăng.

Một tay điện thoại.

Badge — bốn mươi bảy.

Không phải lần đầu trong tuần.

Anh lướt nhanh.

Tin sếp — "Anh xem giúp em file này?"

"Ok em."

Tin vợ — "Chiều anh đón con nhé?"

"Ok."

Group project — "@Anh confirm giúp?"

đàn ông trả lời tin nhắn theo quán tính
đàn ông trả lời tin nhắn theo quán tính

"Dạ."

Bạn nhậu — "Tối nay có đi không?"

"Tuần sau nhé."

Sticker 👍 — hai chat.

Mail đỏ — chưa mở.

Anh chưa đọc kỹ tin nào.

Chỉ — ngón tay quen.

Đèn xanh.

Xe chạy.

Một tin còn mởtừ bạn cũ · không liên lạc nửa năm:

"Mày có khỏe không — tao lo mày lắm."

Không phải công việc.

Không phải nhậu.

Không phải drama.

Anh nhìn màn hình.

Ngón tay — không gõ được template.

Tim — chậm một nhịp.

Không phải vì câu hay.

Chỉ — vì quen trả lời nhanh quá lâugặp câu cần thật · tay trống.

Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng như vậy.

Không phải muốn lạnh với ai. Chỉ là ngón tay quen hơn não — Ok · Dạ · 👍 — đóng chat · giảm badge · giữ hình người phản hồi nhanh. Rồi một tin bạn cũ hỏi thật — và tay không biết gõ gì ngoài template. Không phải vì không quan tâm. Vì quan tâm kiểu cho người ta yên trên màn hình · trước khi kịp hỏi sâu vào mình.

Đèn đỏ — bốn mươi bảy tin

Bốn mươi bảy — không phải kỷ lục.

Có tuần — bảy mươi.

Anh không sợ số.

Sợ một kiểu mệt khácmệt ở ngón tay.