Điện thoại rung.

Bàn kính — văn phòng chiều.

Màn hình laptop — mười bảy tab · chưa đóng tab nào.

Zalo — badge đỏ.

Group "Nhà mình".

Mẹ gửi:

"Con lo giúp mẹ việc đám tang bác Hai cuối tuần nhé — mẹ không rành app."

Anh đọc một nửa câu.

Ngón tay — đã mở bàn phím.

Gõ:

"Dạ em lo."

Gửi.

dạ em lo đàn ông tuổi 35 Zalo group gia đình
dạ em lo đàn ông tuổi 35 Zalo group gia đình

Sticker 👍 từ chị haingay dưới · như xong việc.

Quay lại slide — chưa lưu.

Chưa biết cuối tuần trống chưa.

Chưa biết mình còn pin không.

"Dạ em lo."

Ba chữ.

Lịch sự.

Quen — đến mức không cảm thấy mình vừa hứa.

Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng như vậy.

Không phải muốn nói dối.

Chỉ là nói thật thường mất thời gian hơn — mở lịch · hỏi vợ · nhìn vào mình xem còn pin không. Ba chữ lịch sự bay đi trước tất cả. Người nhận tin yên. Cuộc trò chuyện chấm dứt sớm. Còn mình — vẫn ngồi đó với mười bảy tab và một hứa hẹn chưa biết giữ được hay không. Không phải không thương mẹ. Chỉ — thương và gõ ba chữ ngay · đôi khi là hai việc khác nhau · và tuổi ba mươi mấy · ta hay quên nhìn khoảng cách giữa hai việc đó.

Group Zalo — mẹ gửi tin

Group "Nhà mình"mười bảy thành viên.

Tin mẹ — một việc thậtđám tang · phần mộ · giấy tờ · app.

Anh biết mẹ không giả vờ. Mẹ thật sự cần. Anh cũng thật sự muốn giúp.

Chỉ — muốngõ ba chữ ngaykhác nhau.

Ba chữ — như đóng một cửa sổ. Mẹ yên. Chị thấy con trai ngoan. Anh — còn mười bảy tab. Tim — không nhẹ hơn.

Có những câu quá quenđến mức không nhận ra mình đang trốn trong đó.

Có một thói quen lạ ở tuổi ba mươi mấy. Không phải lười. Không phải không thương ai. Chỉ là cơ thể học cách trả lời trước khi đầu kịp nghĩ — trước khi mở lịch · trước khi hỏi vợ · trước khi biết mình còn pin không. Ba chữ lịch sự che một khoảng trống lớn hơn ba chữ. Nhiều người từng nghĩ mình đang giúp người kia yên. Rồi một chiều nhận ra: đôi khi mình chỉ giúp cuộc trò chuyện chấm dứt sớm — để khỏi phải nhìn sâu vào việc mình có lo được không.