Bảy rưỡi tối.

Phòng học lớp con. Ghế nhựa xếp thành ba hàng. Quạt trần ù. Mùi phấn còn trong không khí, dính cả vào áo sơ mi anh mặc từ sáng.

Giáo viên chủ nhiệm chiếu slide: lịch học thêm, phí, hai lựa chọn buổi — sáng thứ Bảy hoặc tối thứ Hai.

Ba mươi phụ huynh. Tiếng xì xào. Có người hỏi ngay: "Con yếu môn nào thì nên ưu tiên?"

Anh ngồi ghế cuối. Tay cầm tờ in vợ đưa trước khi vào.

Vợ nghiêng, giọng thấp:

"Em nghĩ mình cho con học thêm Toán — buổi tối thứ Hai. Anh thấy sao?"

Anh nhìn slide. Gật.

Giáo viên hỏi cả lớp: "Gia đình nào chưa quyết, về nhà trao đổi thêm nhé."

Vợ giơ tay"Nhà em đăng ký buổi tối thứ Hai ạ."

Anh vẫn gật.

Ra cổng trường, vợ dừng xe:

đàn ông hay nói tùy em họp phụ huynh
đàn ông hay nói tùy em họp phụ huynh

"Anh có ý kiến gì không — hay em quyết luôn?"

Anh mở miệngreflex:

"Tùy em."

Hai chữ.

Nghe nhẹ.

Nghe như thương. Nghe như tin.

Vợ im một giây. "Ừ." Lái xe.

Không cãi. Không hỏi thêm.

Chỉ một kiểu im lặng sau hai chữ ấy. Một kiểu im lặng mà anh quen — vì đã nghe nhiều lần từ phía vợ, không phải từ miệng mình.

Không phải đã chọn.

Không phải đã từ chối.

Chỉ rút khỏi một quyết định mà slide vừa chiếu trên tường và tờ in trên tay đều liên quan con.

"Tùy em."

Hai chữ.

Quen.

Đến mức không cảm thấy mình vừa để vợ một mình quyết trước mặt giáo viên.

Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng như vậy.

Không phải muốn bỏ trách nhiệm. Chỉ là nói thật đôi khi mở ra tranh luận, mở ra sợ chọn sai, mở ra cảm giác yếu khi không chắc. Hai chữ nghe như nhường, nghe như tin người bên cạnh. Người nghe gật. Còn mình ngồi trên ghế nhựa với tờ in chưa đọc hết và một quyết định đã có tên vợ trên form.