Bảy giờ sáng Chủ nhật.

Công viên gần nhà — cây quen, lối chạy quen, mùi cỏ ẩm sau mưa đêm.

Con chạy trước — dép kêu, tóc rối, cười chó người lạ chạy qua.

Vợ ngồi ghế đá — ly nước hai người, nhìn con không nhìn điện thoại.

Anh đứng cạnh — không nói hay. Không cần.

Một người đàn hàng xóm chào:

"Chủ nhật đưa con đi chơi sớm thế?"

Anh gật: "Con thích chạy buổi này — mát."

Không kể thêm về tuần làm vừa rồ. Không nhắc promotion, không nhắc deadline vừa qua. Chỉ mặt công viên — đúng chỗ, đúng giờ, đúng người.

Con quay lại , :