Ba giờ rưỡi chiều.

Cổng trường đã đông — xe máy xếp hàng, mẹ cầm ô, ba nhìn đồng hồ, tiếng loa phát nhạc tan học chưa tới.

Anh ngồi ghế đá dưới gốc cây bên phải cổng.

Laptop trong túi vẫn hơi nóngslide sửa lúc trưa chưa gửi.

Điện thoại rung. Vợ:

"Chiều nay anh đón con nhé — em họp muộn."

Anh : "Anh đón."

Hai chữ.

Không hero. Không workshop ba tốt.

Chỉ một việc trong lịch đã chấp nhận từ lâu.

Anh cất máy. Nhìn cổng.

Chưa thấy con.

buổi chiều ba đón con tan học cổng trường
buổi chiều ba đón con tan học cổng trường

Chưa nghe "Ba ơi!"

Nhưng biết sẽ cómột tiếng gọi, một đứa trẻ chạy về phía mình như thể cả thế giới hôm nay chỉ còn một hướng.

Anh nhìn tay tráivết chai trên ngón từ năm sửa nhà. Nhìn đồng hồcòn mười hai phút theo lịch trường. Không làm gì cả. Lần hiếm trong ngày anh không phản xạ làm việc.

Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng đứng như vậy — không phải lúc vui nhất, không phải lúc thành công nhất, chỉ mà sau này nhớ lại, thấy .