Sáu giờ chiều.

Xe chạy chậm trên đường quen — không kẹt, một thứ đó trong người đã bớt muốn về nhanh để chứng minh mình còn làm được nhiều.

Mùi cơm tỏa ra từ cửa nhà khi anh mở khóa — không phải mùi nước hoa, không phải mùi áo mới. Mùi người đang sống đó.

Con chạy ra — dép lệch, tóc rối:

"Ba về rồi!"

Vợ gọi từ bếp:

"Rửa tay đi — cơm nóng."

Anh gật. Không kể về cuộc họp vừa rồi. Không nhắc email chưa trả lời. Chỉ cất túi, rửa tay, ngồi xuống bàn.

, : .