Bảy giờ hai mươi sáng.

Anh đứng trước gương phòng mình — cửa tủ mở, ánh sáng bếp lọt qua khe cửa, vợ con còn ồn trong nhà.

Chiếc áo sơ mi mới — màu trắng ngà, ủi từ tối, treo sẵn. Đồng hồ. Một chút nước hoa cổ tay. Tóc chải gọn.

Mọi thứ ổn nhìn từ ngoài.

Anh chỉnh cổ áo — tay quen, mắt quen, kiểu đàn ông tuổi ba mươi mấy đã biết cách chuẩn bị đi làm không biến thành lễ hội.

Nhưng anh nhớ những ngày — ăn mặc rất đẹp, vẫn thấy không ổn bên trong. Gương phản chiếu đủ. Thứ thiếu nằm chỗ khác.

Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng nghĩ nếu mình mặc đẹp hơn, mình sẽ tự tin hơn — rồi nhận ra có những thứ quần áo không thể mặc lên được.