Năm giờ bốn lăm sáng.

Báo thức reo — nhẹ, anh sợ đánh thức cả nhà.

Phòng tối. Vợ quay một bên, hơi thở đều. Con ngủ phòng bên cạnh. Chỉ màn hình điện thoại sáng một góc trên tủ.

Snooze.

Một lần.

Anh nhìn trần một lúc — không ngại dậy, nhớ tối qua mình đã nói với chính mình: "Mai sáu giờ — ra ngoài trước khi nhà thức."

Không phải lời hứa với vợ. Không phải cam kết với sếp. Lời hứa nhỏ — kiểu chỉ mình nghe, mình phá cũng chẳng ai trách.

Anh tắt snooze. Ngồi dậy.

Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng hứa với bản thân rồi tự phá — rồi một sáng, chọn giữ lời lần đầu tiên không vì ai nhìn.

sáng sớm giữ lời với chính mình
sáng sớm giữ lời với chính mình

Năm giờ bốn lăm — báo thức

Mặc , , , .