Sáu rưỡi chiều thứ Sáu.

Máy rung trên bàn.

Tin nhắn nhóm:

"Tối nay quán cũ nhé — ai rảnh?"

Ba chấm.

Hai người trả lời ngay.

Emoji bia.

Anh nhìn màn hình.

Ngón tay cầm ly nước lọc — nguội.

Văn phòng vừa tan.

Mùi máy lạnh còn trên áo sơ mi.

Cổ hơi cứng.

tin nhắn rủ nhậu thứ Sáu đàn ông trưởng thành từ chối nhẹ
tin nhắn rủ nhậu thứ Sáu đàn ông trưởng thành từ chối nhẹ

Không đau lắm.

Chỉ — biết.

Anh gõ:

"Tối nay anh về sớm — tuần sau nhé."

Không dài.

Không giải thích.

Không "Anh mệt".

Không "Anh không uống nữa".

Chỉ — tối nay về sớm.

Gửi.

Đặt điện thoại xuống.

Im.

Tin nhắn rủ nhậu — rung lúc sáu rưỡi

Thứ Sáu — ngày nhậu mặc định.

Không ai hỏi "Có đi không?".

Chỉ — "Quán cũ nhé".

Như lịch.

Như họp.

Anh từng trả lời nhanh.

Emoji bia.

Địa chỉ quán.

Giờ hẹn.

Tuần này — ngón tay dừng lại.

Không phải vì ghét bạn.

Không phải vì vợ cấm.

Không phải vì "đàn ông trưởng thành phải về nhà" kiểu bài viết dạy đời.

Chỉ — một cảm giác nhỏ trong ngực.

Không muốn thêm tiếng ồn.

Không muốn thêm một buổi kéo.

Quán cũ — ánh vàng qua cửa kính.

Tiếng ly chạm ly.

Tiếng cười to.

Mùi mắm, mùi khói, mùi bia.

Anh nhớ.

Nhớ tuổi hai mươi — nhậu là cách thở.

Nhớ tuổi hai lăm — nhậu là cách gắn kết.

Nhớ — từng thích.

Không phải bài "Tại sao đàn ông bỏ bạn bè".

Không phải "Cách từ chối nhậu lịch sự".

Chỉ — một người đàn ông sau 30 — nhìn tin nhắn — biết mình không còn muốn kéo dài.

Anh đứng dậy.

Tắt đèn bàn.