Chủ nhật chiều.

Bốn giờ rưỡi.

Nắng vàng nhạt qua rèm — không gấp.

Trong nhà — tiếng quạt chậm.

Vợ nấu cơm.

Con chơi góc phòng.

Anh ngồi ghế bếp.

Điện thoại — trên bàn.

Màn hình tối.

Không rung.

Không tin sếp.

Không khách.

chủ nhật chiều gọi điện không vì việc đàn ông trưởng thành
chủ nhật chiều gọi điện không vì việc đàn ông trưởng thành

Chỉ — một chiều không việc gấp.

Anh nhìn màn hình.

Danh bạ quen.

Ba.

Mẹ.

Một số — tên cũ từ mười năm trước.

Anh chưa gọi ai hôm nay.

Không vì quên.

tuần qua — toàn cuộc gọi việc.

Tin nhắn — còn chưa trả hết.

Mail — đỏ số trên app.

Nhưng chiều chủ nhật — không ai bắt trả ngay.

Anh đặt tay lên mặt lưng điện thoại.

Máy — hơi ấm.

Vừa sạc xong buổi trưa.

Cảm giác quen — vuốt màn hình · bấm số · nói nhanh · cúp.

Hôm nay — muốn chậm lại.

Sáng — khách.

Trưa — đối tác.

Chiều — sếp.

Tối — em hỏi việc.

Điện thoại — công cụ.

Không phải — đường về.

Chiều nay — anh muốn đổi.

Cuộc gọi thướng là việc

Đàn ông trưởng thành — quen gọi vì cần.

Gọi khách — chốt.

Gọi sếp — báo.

Gọi em — nhờ.

Gọi ngân hàng — tra.

Gọi bệnh viện — hẹn.

Mỗi cuộc — có lý do.

Có đầu.

Có đuôi.

Có việc phải xong.

Ba mẹ — cũng hay nằm trong danh sách việc.

Mẹ gọi — "Con chuyển tiền thuốc chưa?"

Ba gọi — "Việc con sao rồi?"

Anh gọi lại — "Dạ lo được ba."

"Dạ ổn mẹ."

Cúp máy.

Xong việc.

Không sai.

Chỉ — thiếu một loại gọi khác.

Loại không vì việc.

Không vì tiền.

Không vì hỏi thăm cho xong.

Chỉ — .