Năm rưỡi chiều.

Anh về nhà.

Cửa mở.

Mùi nhà — quen.

Không phải mùi ngoài đường nữa.

Áo — đã cởi.

Tắm — chưa.

Chỉ — thả balo.

Bước ra ban công.

Không vì có việc.

Không vì vợ bảo.

Không vì "nên thở một chút" từ podcast nào đó.

ban công chiều đàn ông trưởng thành ly nước trời sắp tối
ban công chiều đàn ông trưởng thành ly nước trời sắp tối

Chỉ — muốn ngồi im.

Trời — sắp tối.

Chưa tối hẳn.

Chưa đèn đường sáng hết.

Chưa màn đêm che kín.

Một khoảng — giữa chiều và tối.

Anh thích khoảng này.

Năm rưỡi — trời chưa tối hẳn

Thứ Tư.

Hoặc thứ Năm.

Không phải cuối tuần.

Ngày đi làm — nhưng năm rưỡi chiều vẫn là năm rưỡi chiều.

Mặt trời — thấp hơn sáng.

Ánh vàng — dài hơn.

Không chói.

Không nóng như trưa.

Không lạnh như tối.

Ban công — nắng một nửa, bóng một nửa.

Ghế nhựa — nằm trong bóng.

Lan can — còn hơi ấm.

Anh ngồi.

Không mở laptop.

Không mở TV trong phòng.

Không bật loa.

Chỉ — ngồi nhìn thành phố tối dần.

Dưới đường — người đi.

Xe qua.

Đèn shop bật sớm.

Thành phố — chưa ngủ.

Nhưng — không còn gấp như sáng.

Khác sáng.

Sáng — thành phố dậy.

Chiều — thành phố thả.

Anh không nói ra.

Chỉ — cảm trên da.

Gió — nhẹ hơn trưa.

Mùi — bụi và nước mát.

Không phải mùi cafe sáng.

Không phải mùi bia tối.

Chỉ — mùi chiều.

Anh không nói câu đó ra.

Chỉ — biết trong đầu.

Như biết đường về nhà.

Ly nước — không cafe, không bia